Phan Mạnh Quỳnh

     

Lời bài xích hát (lyrics) "Hồi ức" của Phan khỏe mạnh Quỳnh đã khiến người nghe không khỏi xúc động.

Bạn đang xem: Phan Mạnh Quỳnh

Lời bài hát "Hồi ức" của Phan mạnh mẽ Quỳnh:

"Hồi ức" là trong số những bài hát đưa tới nhiều cảm xúc cho người theo dõi trong chương trình Sing my song lên sóng tối 1/1. Ca khúc được Phan dạn dĩ Quỳnh chế tác với đều giai điệu kỳ lạ tai và lời bài bác hát ý nghĩa.

Các đào tạo và huấn luyện viên với thành viên hội đồng trình độ chuyên môn đều nhận xét rằng với "Hồi ức", Phan bạo phổi Quỳnh đã mất bóng dáng của một chàng trai hài hước vui vẻ như "Vợ fan ta" mà lại trở nên sâu sắc và trữ tình hơn hết sức nhiều.

Phan bạo gan quỳnh phân tách sẻ, ca khúc viết về một buổi sớm đầu năm mới đi tảo mộ. Anh lưu giữ về những bé người đã từng đi qua cuộc đời và viết ca khúc "Hồi ức" 


Lời bài xích hát (lyrics) "Hồi ức":

Tôi đi thắp nén nhang hồ hết ngày đầu nămNơi đấy là nghĩa trang bao nhiêu người nằmNơi ai mỏi bước chân tìm về nương náuNhẹ gối đầu, xong xuôi nỗi đau.

Tôi đi qua tấm bia ko in hình dungTrước mắt các cái tên xa xôi kỳ lạ lùngSinh ra hay chết đi giờ như dĩ vãngNgười kẹ ngang, rồi biến đổi tan.

Những đêm đông nghe chuyện xưa thấy nhớNgày ấy phụ vương như đứa con trẻ thơ bỡ ngỡBà lão ko tên xa rồiNgười cũ như cơn gió trôiHồi ức nơi phụ thân đong đầy những êm ấm chưa vơi.

Giữa mông mênh bao điều không biết tớiNgười hãy cho tôi cúi đầu nghe dẫn lốiNgày sau cơ hội tôi như là một cơn gió cất cánh thoáng quaĐời nói hay quên fan lạ gấp vã.

Xem thêm: Top 10 Phim Hoạt Hình Hàn Quốc Cực Hay Cho Bé Yêu Nhà Bạn, Học Tiếng Hàn Với 4 Bộ Phim Hoạt Hình Thời Đại

Bên kia hầu hết đám cây bé nhỏ như mầm tươiSau bao năm vút cao lớn che mặt trờiNhăn nheo xung quanh khóe môi thanh xuân đâu nữaTuổi không còn thơ, đời hết mơ.

Rẽ đi qua bao bi thiết vui kiếp sốngHạnh phúc đau thương không còn nhiều trông mongNgười tay bế tôi xa rồi, hình bóng khuất sau đá núiHằn in trí khôn nụ cười và phần đa tiếng nói xa khơi.

Sẽ băng qua tuyến đường chia cố giớiMọi vệt chân xưa phai mờ trên mọi lốiTạ ơn time tương phùng, người xưa khiến cho tôi nhớ nhungHẹn nhau lúc trái đất ngưng tận cùng.

Nhìn lại tôi như lá cây bên trên cànhTừ chồi non dần xanh rồi khô héoĐịnh mệnh cho nhiều lúc ta lưu vị trí tim nhauHay gồm khi bâng quơ không dấu dấu.

Hãy ở chỗ này gần tôi một quãng đườngRồi mỉm cười kính chào nhau khi khác hướngYêu yêu mến nhé trước khi vô hình trước gương.

Gió xuân sang trọng lay nhẹ cất cánh mái tócVà nắng và nóng trên vai ai bi tráng ai đứng khócDịu đi nỗi đau trong lòngRồi biết đâu ai ngoái trôngHồi ức nay mai chỉ còn lại từng quá khứ hư không.

Sẽ băng qua con phố chia ráng giớiMọi vệt chân xưa phai mờ trên khắp lốiNgày sau cơ hội tôi như làMột cơn gió cất cánh thoáng quaĐời đề cập hay quên người lạ, vội vàng vã.