Người đời học nói con học làm thinh

     
Francais
*

TIẾNG CHUÔNGTiếng chuông như lời PhậtGọi hồn bé trở vềGiữa loại đời vớ bậtGiữa muôn nghìn u mê.Tiếng chuông lời ý trung nhân TátSuối đuối ngọt tình thươngTiếng dịu dàng thanh thoátĐồng vọng vùng thiên đường.Chuông ngân dài buổi sángẤm áp cả núi đồiBăng qua nghìn sông suốiChuông hotline đời xa xôi..Ngân nga lời kể nhởTâm tưởng hoài phiêu linhNhẹ nhàng tìm hơi thởQuay về lại chính mình.Tiếng chuông như tình MẹÔm ấp con vỗ vềCon ơi! đừng rong duỗiNỗi đau đời lê thê...Chuông từ còn vang mãiGiữa trần thế sương mùLay gọi fan say mộngThức giấc đời âm u ...Deerpark Monastery EscondidoCalifornia 2006
Biết sinh sống thì thảnh thơi.

Bạn đang xem: Người đời học nói con học làm thinh

Ta lệ thuộc vào trờiTrời lúc mưa, lúc nắngTa phụ thuộc vào trắngTrắng hết trắng thì đenTa lệ thuộc vào emEm hết còn thì mấtTa nương tựa vào taNgười một nửa bạn đời duy nhất.Đổi nuốm là bản chấtCủa vạn hữu trên đờiHạnh phúc từ nội tạiBIẾT SỐNG thì thảnh thơi.A Di Đà Phật ( *__* )IF YOU MAKE FRIENDS WITH YOURSELF YOU WILL NEVER BE ALONE - Maxell MaltzBodhgaya Jan 30.2013
Thiên Hương:Hỏi tâm, vai trung phong đã tịnh chưaHỏi mình, mình có quên bi lụy hay khôngHỏi trăng, hỏi gió, hỏi trờiHỏi mây thanh tịnh, hỏi đời phù duHỏi hoa, hỏi bướm, hỏi chiềuHỏi đêm, hỏi sáng, hỏi mình, hỏi taHỏi trời, hỏi khu đất bao laSao cho vai trung phong tịnh, đến lòng bình an…Bodhgaya monk :'' Đâu cần phải hỏi.. Bao laBình an Phật tính trong ta xưa.. Giờ!Chỉ ta ko biết, không ngờ... ''Ngày đêm chung sống, hững hờ, phương pháp xa.Vô minh là.. Lỗi tại ta?Tuệ tri, về lại quê nhà, trạm nhiên.. ''Mô Phật ( *__*
'' Ngồi đây, ngồi Cội người yêu Đề ''Trong niềm hạnh phúc bốn bề Tăng thân.Namo Buddhaya, Namo Dhamaya, Namo Sanghaya.

Xem thêm: Game Cửa Hàng Bán Đồ Ăn Hàn Quốc Vì Thức Ăn Quá Đa Dạng Và Hấp Dẫn

Quy Y Phật, Quy Y Pháp, Quy Y Tăng
BỞI LÀ CÕI TẠM THÔI.Bởi đời là cõi tạmNên sống thật với nhauNếu kiếp tín đồ trôi mauThì oán thù thù ngừng lạiBởi ko gì tồn tạiNên giận hờn bỏ quaNếu lòng bản thân vị thaThì nỗi sầu tan biếnBởi không gì giữ luyếnNên đừng ràng buộc thêmNếu bao gồm ngày cùng đêmThì mê rồi phải ngộBởi mộng đời dễ dàng vỡNên quý trọng hôm nayNếu cụ sự vần xoayThì ngồi im tĩnh lặngBởi lòng người sâu thẳmNên đừng cạn nghĩa ânNếu sở hữu nặng nghiệp trầnThì buông rời vọng tưởngBởi tham ước danh tướngNên tiệm niệm vô thườngNếu ai còn tha phươngThì lưu giữ về mối cung cấp cộiBởi ai còn nông nỗiNên nhớ đem lời xưaNếu ai đi trong mưaThì ngấm đời gian khóBởi yêu vào giông gióNên đọc tình long đongNếu “Sắc tức thị Không”Thì… vô cầu, vô niệm.
*

Bài thơ “TO, NHỎ”
VIỆT NAM là 1 trong những nước hơi nhỏ dại .Trong cái nước hơi nhỏ, gồm một hà nội thủ đô thật lớn .Trong tp. Hà nội thật to, gồm những tuyến đường rất nhỏ dại .Trong những con đường rất nhỏ, lại có những ngôi nhà thật to .Trong những tòa nhà thật to, lại sở hữu những cô vợ nhỏ xíu rất nhỏ tuổi .Những cô vợ bé nhỏ rất nhỏ, lại dành cho những ông quan thật lớn .Những ông quan tiền thật to, lại đeo một cái cặp hơi nhỏ tuổi .Những chiếc cặp tương đối nhỏ, thông thường có những dự án rất khổng lồ .Những dự án tuy khôn xiết to, nhưng kết quả lại quá nhỏHiệu quả vượt nhỏ, nhưng thất bay lại thật to .Tuy thất thoát thật to, lại được coi là cái lỗi rất nhỏ tuổi .Vì nạm VIỆT nam giới ta, từ từ biến thành một non sông nho nhỏ tuổi .Trong cái non sông nho nhỏ, lại có những ông lãnh đạo thật to .Trong đa số ông lảnh đạo thật to, lại có các cái đầu quá nhỏ tuổi .Những chiếc đầu vượt nhỏ, lại sở hữu những túi tham thật to .Những túi tham thiệt to, lại sở hữu những gọi biết rất nhỏ dại .VÀ NHỮNG HIỂU BIẾT RẤT NHỎ LẠI GÂY HẠI mang lại ĐẤT NƯỚC …THẬT TO.
Vội đến, vội đi, vội vàng nhạt nhòaVội vàng sum vầy vội phân tách xa.Vội ăn, vội vàng nói rồi cấp thởVội thưởng thức mau để vội già.Vội sinh, gấp tử, cấp một đờiVội cười, vội khóc gấp buông lơi.Vội thương, vội vàng ghét, chú ý nhau lạ!Vội vã search nhau, vội rã..., rời...Vội từng nào kiếp rồi vẫn vộiĐuổi theo niềm hạnh phúc cuối trời xa.Ngoài hiên đâu thấy huê hồng nởVội ngày, cấp tháng, cấp năm qua.Cứ thay nghìn thu đời vẫn vộiMặt mũi ngày xưa không ghi nhớ ra.'' Đáy nước kiếm tìm trăng'' nhưng mà vẫn lộiVội tỉnh, cấp mê, gấp gật gà...Vội quên, vội vàng nhớ gấp đi, vềBên ni, mặt nớ mãi xa ghê!Có ai Giác lộ bàn chân vội'' Hỏa trạch '' cách ra, chấm dứt não nề...Bodhgaya mùa Tipitaka 2012Đồng Trúc gởi
*