Kể chuyện đêm tân hôn

     
Ngày cưới của Vinh biến “ngày hội” theo như đúng nghĩa của gia đình anh.

Bạn đang xem: Kể chuyện đêm tân hôn

Ai ai cũng vui mừng tuyệt đỉnh khi anh có vợ. Bởi năm nay Vinh đang 36 tuổi, bởi cấp học hành đều xuất sắc, chỉ kém duy nhất mỗi khoản tán gái cùng không chịu đựng lấy vợ. Phụ huynh anh sử dụng hết chiêu này mang đến chiêu khác nhưng lại cũng đành bó tay. Phái mạnh là con trai độc nhất, nhưng mà năm nay phụ huynh anh cũng đâu còn trẻ, ông bà đầy đủ gần 70 hết rồi, vậy cơ mà cứ lụi cụi một mình, thèm bao gồm cháu bế nhưng cũng đành chịu. Ấy vậy nhưng tin vui lại đến cấp tốc như điện xẹt khi Vinh chạm mặt Huyền tại một buổi tiệc sinh nhật của bạn. Hôm kia Vinh luống cuống nuốm nào lại làm cho đổ ụp dòng bánh kem vào mặt Huyền khiến cho cô trông như một bông súp lơ. Tưởng người đẹp nổi giận, ngờ đâu Huyền thư thả lấy giấy vệ sinh rồi đồng ý lời xin lỗi của Vinh. Không lâu sau, họ bắt đầu hẹn hò. Thấy ông bé trai thông thường chỉ chăm chú vào sách vở, tới cả bị cận mang lại 6,5 độ, ni lại hay đi chơi vào buổi tối, bố mẹ Vinh mừng như bắt được vàng. Nhất là lúc họ thấy Vinh đưa bạn gái về reviews thì mừng ngay gần chết. bố mẹ Vinh giục anh cưới cấp tốc lên, những lần Huyền mang đến nhà chơi, các cụ ra sức chiều chuộng con dâu tương lai. Huyền cũng tương đối có tình cảm với bố mẹ của bạn yêu. Vinh yêu Huyền được 6 tháng thì tính chuyện kết hôn. Huyền làm cô giáo, chiến bại Vinh mang đến 12 tuổi, gia đạo bình thường. Bố mẹ Vinh bảo nếu như Huyền đề nghị gì ông bà cũng đáp ứng, chỉ việc cô gật đầu lấy con trai họ là được. Rồi ăn hỏi cũng diễn ra suôn sẻ. Phụ huynh Vinh khóc do hạnh phúc. Tối hôm chấm dứt đám cưới, họ cầm ý đi ngủ sớm khiến cho đôi con trẻ có thời hạn tình tự, cồn phòng. Huyền vô cùng hồi hộp vị cô vẫn luôn là gái trinh, Huyền cứ chạy vô chạy ra phòng tắm suốt bởi vì không biết tiếp theo sau mình sẽ làm cho gì. Vinh tắm rửa trước, xong xuôi xuôi anh xuống nhà gồm chút việc. Dịp đó chợt nghe “rầm” một tiếng, Huyền táy thứ ấn loại chốt cửa phía trong nhà tắm rồi cô hì hục mãi cũng ko thể mở ra được. Trong vòng 30 phút sau cô vẫn không mở được, Huyền thì ngại không dám kêu chồng, tuy vậy 1 giờ đồng hồ sau không thấy vk ra, Vinh cũng phải chạy đến gõ cửa ngõ nhè vơi hỏi: “Em ơi rửa ráy chưa kết thúc à?”. Thời điểm này, Huyền mới khóc òa: “Anh ơi em bị kẹt rồi. Tiếng phải làm thế nào đây anh? Em mở chiếc chốt mãi ko ra”. Vinh lật đật chạy xuống tầng trệt dưới tìm đồ vật nghề, vì chưng gấp quá và lại bị cận nặng nên anh va vào bậc thang rồi cứ cố lao xuống.

Xem thêm: Hướng Dẫn Học Effortless English: 7 Quy Tắc Học Tiếng Anh Effortless English

Phụ huynh Vinh đang ngủ, nghe tiếng rầm rầm thì thức giấc giấc, hai ông bà sung sướng lắm, tưởng con trai đang “hành sự”. Vậy cho nên chẳng ai dậy, lại quấn chăn ngủ tiếp. Vinh lấy loại búa, lên đập mẫu cửa kính rồi sử dụng hết sức lực lao động mở dòng chốt cửa đến Huyền chui ra. Cũng may là sau một lúc hì hục, Huyền cũng ra được. Lúc đó đã là 11 tiếng đêm, vừa mệt vừa bi thương ngủ, Vinh những mong muốn nằm lộn ra ngủ mang lại đã cơ mà sực lưu giữ ra chuyện chưa tạo ra sự mới bảo Huyền: – Em lên nệm đi, để anh tắt đèn – Anh nhảy cái bóng ngủ lên nhé, em ý muốn thức một lúc. – Anh đọc rồi – Vinh vừa nói vừa nháy mắt, bấm công tắc đèn. cơ mà khi anh vừa nhảy đầm lên giường, ôm vợ và định dỡ quần thì một sự cố kì cục xảy ra. Chả là đám cưới xong sớm, Vinh tắm hoàn thành thì bao gồm chạy xuống công ty một lúc buộc phải xỏ đại dòng quần jeans vào. Hôm nay hấp tấp, anh kéo khóa lại bị mắc kẹt đề nghị không kéo xuống hết được. Vinh cứ hì hục, một thời điểm sau, Huyền đành nên nhổm dậy bật điện để kéo đến chồng. Rồi chẳng hiểu bởi dùng nhiều sức mạnh quá giỏi sao ấy yêu cầu chiếc khóa quần lại để cho chỗ đó của Vinh sưng phù lên. Vinh đau muốn khóc nhưng lại cũng đành nín nhịn. toá quần được thì cũng đã gần 12h, lần này Vinh khăng khăng tắt điện nhằm “hành sự” đến đỡ xấu hổ. Dẫu vậy khổ nỗi, bình thường đeo kính quan sát trời sáng đã khó, giờ cất kính đi lại chú ý trong vừa đủ sáng mờ đề nghị Vinh không tài nào phát hiện các thành phần trên khung người vợ. Huyền là gái trinh, cũng không biết mô cơ gì phải cứ nằm im. Vinh hì hục một thời gian lâu vẫn không thấy tác dụng gì, bèn tiến công bạo hỏi vợ: – Em thấy ok chưa? – ngoài ra chưa, nhưng sai hay sao ấy, trên hay bên dưới anh nhỉ? – Em không cảm giác được à? Hay để anh nhảy điện lên? cầm cố này anh ko thấy gì cả. – Thôi, em xấu hổ lắm, anh cứ làm đi, bao giờ được em nói. mà lại rồi cứ trầy trơ trẽn mãi mà Vinh vẫn không tiến thêm được bước nào. Huyền cũng bực quá bèn bảo Vinh: “Thôi đi ngủ đi anh, mai rồi làm, em mệt mỏi quá”. Vinh đành buông vợ ra, chạy vào phòng tắm rửa mặt đến đỡ bực. Nhưng bởi vì tức tối buộc phải Vinh cũng bỏ quên vụ loại chốt cửa, cùng một giờ đồng hồ “rầm” nữa vang lên. thế là kịch bản cũ lại lặp lại, Vinh gần như là phát khóc trong nhà tắm vì hì hục mãi bắt đầu mở được ô cửa ra. Dịp này, đồng hồ đeo tay đã chỉ 1h sáng, Vinh với Huyền đã mệt bắt buộc lăn ra ngủ khì. sáng hôm sau, bố mẹ Vinh cứ khúc khích cười rồi trêu: “Hai đứa tối qua làm gì mà rầm rầm trên tầng 2 vắt hả? kiểu dáng này là cha mẹ sắp bao gồm cháu rồi nên không?”. Vinh và Huyền nghe cơ mà cười mếu máo. Cha mẹ Vinh đâu biết rằng, nhỏ trai, nhỏ dâu chúng ta đã bao gồm một tối tân hôn “mắc kẹt” mỉm cười ra nước mắt.