Bạch tuyết và hồng hoa

     

Ngày xưa gồm một người lũ bà góa sống lẻ loi trong một túp lều gianh. Trước cửa là một chiếc vườn có hai cây hoa hồng, một cây ra hoa đỏ, một cây ra hoa trắng. Bà bao gồm hai cô con gái, nhìn đẹp như nhì cây hồng. Bởi vì vậy bà đánh tên hai con là Bạch Tuyết với Hồng Hoa.

Bạn đang xem: Bạch tuyết và hồng hoa

Hai cô nhỏ bé rất ngoan ngoãn, tuyệt làm, trần thế thực hiếm có. Bạch Tuyết nhẹ dàng, thùy mị rộng Hồng Hoa. Hồng Hoa tuyệt chạy nhảy ko kể đồng, hái hoa, bắt bướm. Còn Bạch Tuyết thì luôn ở nhà với mẹ, hoặc giúp vấn đề nội trợ, hoặc đọc sách cho bà bầu nghe. Hai người mẹ yêu nhau lắm, đi đâu cũng nắm tay nhau. Lúc Bạch Tuyết nói:

– Chị em họ không rời nhau…

Thì Hồng Hoa nói tiếp:

– …suốt đời.

– Hai bà mẹ có gì rồi cũng phải phân tách nhau nhé.

Hai mẹ thường vào rừng hái trái dại. Thú rừng thân mật đến hai chị em, ko đụng va đến hai em. Thỏ ăn lá trong lòng bàn tay hai em. Hoẵng gặm cỏ bên cạnh hai em. Hươu khiêu vũ nhót ngay sát hai em. Chim bên trên cành hót vui tai nhị em. Nhì em không khi nào bị nạn. Khi nào nhỡ muộn ko về được, thì nhị em nằm gần kề nhau bên trên thảm rêu, ngủ lại trong rừng mang đến sáng, chị em biết vậy buộc phải cũng chẳng run sợ gì.

Bạch Tuyết cùng Hồng Hoa quét tước đơn vị cửa sạch sẽ lắm, chú ý vào thật thích hợp mắt. Mùa hè thì Hồng Hoa làm các bước nội trợ, sáng nào cũng đặt trước giường bà mẹ một bó hoa trong số ấy có một hoa lá hồng trắng cùng một bông hoa hồng đỏ hái ở nhị cây hồng của nhà. Ngày đông thì Bạch Tuyết đốt lửa và móc nồi lên phòng bếp lửa. Nồi bằng đồng đúc đánh sáng nhoáng như vàng. Tối đến, khi tuyết xuống, thì bà mẹ lại bảo:

– Bạch Tuyết ơi, bé ra mua then cửa lại.

Rồi ba mẹ con ngồi bên lửa. Chị em đeo kính, rước quyển sách khổng lồ ra đọc. Hai nhỏ vừa xe cộ chỉ vừa nghe. Một chú cừu bé nằm bên, phía sau có một con chim gáy đậu, đầu rúc vào cánh. 1 trong các buổi tối, bà bầu con đã quây quần êm ả như thế, thì tất cả tiếng gõ cửa. Người mẹ bảo:

– Hồng Hoa, con chạy mau ra mở cửa, chắc gồm khách cỗ hành tìm khu vực trú tối đấy.

Hồng Hoa ra mở cửa, tưởng là thấy một bạn nghèo khổ. Mà lại không, một nhỏ gấu thò đầu to kệch và đen xì vào. Em hét lên một tiếng, lùi lại. Đồng thời cừu con kêu be be, chim gáy vỗcánh cùng Bạch Tuyết trốn vào sau giường mẹ. Gấu nói:

– Đừng sợ, tôi không làm cái gi đâu, tôi lạnh lẽo cóng, chỉ mong muốn sưởi nhờ một tí thôi.

Bà người mẹ bảo gấu:

– Tội nghiệp, lại sát lửa mà lại sưởi, cảnh giác kéo cháy lông nhé.

Rồi bà điện thoại tư vấn con:

– Bạch Tuyết, Hồng Hoa lại đây, gấu không làm những gì các con đâu, nó không tồn tại ý xấu đâu.

Hai em chạy lại, rồi dần dần cừu nhỏ và chim gáy hết hại cũng đến. Gấu nói:

– những em rũ tuyết ở sườn lưng xuống hộ tôi.

Hai em đi lấy thanh hao quét lông mang lại gấu. Gấu nằm ngay sát lửa, kêu gừ gừ ra vẻ khoái lắm. Chẳng mấy chốc hai em không còn sợ, bước đầu đùa nghịch với những người khách ngờ nghệch.

Hai em giật giật lông gấu, để chân lên sườn lưng gấu, lăn gấu xuống đất, hoặc lấy cành lá quật gấu; hễ gấu gừ gừ, nhị em lại mỉm cười khanh khách. Gấu cứ để hai em nghịch, tuy thế khi hai em nghịch vượt thì gấu bảo:

– Bạch Tuyết, Hồng Hoa làm cho anh sinh sống với. Nhị em đừng đánh chết người yêu của hai em nhé.

Khi cả nhà đi ngủ, mẹ bảo gấu:

– Gấu cứ nằm bên lửa nhưng mà sưởi cho ấm kẻo ở ngoại trừ lạnh giá. Trời vừa tảng sáng thì nhị em mở cửa cho gấu ra, gấu đấm đá tuyết vào rừng.

Từ đó, về tối nào đúng giờ ấy gấu cũng cho nhà nằm bên cạnh bếp lửa và khiến cho trẻ tha hồ nước trêu mình. Cả nhà thân cùng với gấu, ngóng cho con vật lông black đến rồi bắt đầu cài then cửa.

Mùa xuân trở lại, cây cối xanh tươi. Một hôm gấu bảo Bạch Tuyết:

– hiện nay anh bắt buộc đi. Mùa hè này anh cần yếu đến phía trên được, em ạ.

Bạch Tuyết hỏi:

– Anh đi đâu, anh gấu thân yêu?

– Anh yêu cầu vào rừng duy trì của kẻo gần như thằng lùn tai ác móc túi mất. Mùa đông, khi đất bao gồm băng phủ, thì bầy lùn nên chịu ở dưới đất, không nhoi lên được, nhưng lại nay phương diện trời sưởi mềm đất, thì bọn chúng lại nhoi lên tra cứu cách ăn trộm của anh; đồ vật gi đã vào tay chúng, chúng bỏ vào sào huyệt của chúng thì khó lòng mà lấy lại được.

Xem thêm: Top 6 Vitamin Tổng Hợp Tốt Cho Phụ Nữ Sau Sinh Được Tin Dùng Nhất Hiện Nay

Bạch Tuyết bi thảm rầu vì đề nghị từ giã gấu. Lúc em mở then cửa mang đến gấu ra, gấu vướng đề xuất móc cửa, tương đối trầy da. Em chú ý thấy trong khi có kim cương sáng loáng dưới da gấu cơ mà em không vững chắc lắm. Gấu rảo bước rồi tạ thế bóng sau rừng.

Cách đấy ít lâu, bà mẹ sai hai phụ nữ vào rừng tìm củi. Nhị em trông thấy một cái cây to ai đó đã hạ xuống và tất cả vật gì khiêu vũ nhót hết địa điểm này mang đến chỗ kia trong đám cỏ gần gốc cây. Hai em lại gần, phân biệt một thằng lùn, khía cạnh già khọm, cỗ râu bạc bẽo dài vướng vào keo dán giấy cây, nhảy nhót như 1 chó nhỏ bị xích, không sao thoát được. Nó quắc đôi mắt đỏ ngầu quan sát hai em, thét rằng:

– Sao chúng cất cánh cứ đứng đực đấy ra mà nhìn, không tới cứu tao?

Hồng Hoa hỏi:

– bác bỏ đã làm những gì đến nỗi thế?

Thằng lùn đáp:

– Đồ ngu, mi lại còn thóc mách, tao ước ao bổ cây này rước củi nhỏ tuổi đun bếp. Tao không sử dụng củi to, củi to làm cho cháy mất món ăn. Chúng tao ăn nhỏ dại nhẻ chứ đâu tất cả ngốn như thiết bị tham ăn uống tục uống bọn chúng mày. Tao sẽ chêm nêm được rồi, nhưng ngạc nhiên nêm trơn quá, thình lình tuột ra mất. Gỗ ập lại cấp tốc như chớp, tao ko kịp rút chòm râu bạc xinh xắn ra, đề nghị tao bị giam sinh sống đây. Cố kỉnh mà chúng bay còn cười, đồ vật nhãi còn tương đối sữa, đồ ngây ngô ngốc chần chừ xấu mặt.

Hai em cố rất là giúp thằng lùn nhưng quan trọng gỡ râu nó ra được. Hồng Hoa nói:

– Để tôi đi gọi fan đến.

Thằng lùn hộc lên:

– Đồ điên! Ai cần? có hai chúng mày vẫn là quá lắm rồi. Chúng cất cánh không suy nghĩ ra giải pháp gì không giống nữa à?

Bạch Tuyết nói:

– bác bỏ đừng nóng ruột, tôi sẽ sở hữu cách cứu giúp bác.

Rồi em lấy kéo bé dại ở túi ra, cắt ngọn râu thằng lùn. Được thoát nạn, nó đi lấy một chiếc bị đầy rubi ở đám rễ cây và càu nhàu:

– Đồ mất dạy! Chúng cất cánh cắt mất một mẩu râu đẹp của ông. Quỉ sứ sẽ có tác dụng tội chúng mày.

Rồi nó đeo bị đá quý lên vai, đi thẳng, ko thèm quan sát hai em.

Sau đó ít lâu, Bạch Tuyết và Hồng Hoa đi câu cá ăn. Khi tới gần bờ suối, nhì em trông thấy cái gì như một bé châu chấu khổng lồ đang ước ao nhảy nhót như muốn đâm xuống nước. Nhị em chạy lại thì phân biệt thằng lùn trước. Hồng Hoa hỏi:

– Bác làm thế nào đây? Bác mong nhảy xuống suối à?

Thằng lùn gào lên:

– Tao đâu gồm ngu thế. Mày mở mắt ra mà trông, nhỏ cá khốn nàn này nó ước ao lôi tao xuống sông đấy.

Nguyên thằng lùn vẫn ngồi câu cá, bỗng không may bị gió cuốn râu mắc vào dây câu. Một con cá to cắn câu, thằng lùn yếu sức không lôi nổi bé cá lên, bé cá khỏe rộng kéo thằng lùn xuống. Nó dính lấy cỏ đem sậy, cơ mà không ăn uống thua. Dịp nó sắp tới bị cá lôi xuống thì nhì em đến kịp, giữ được nó lại. Nhị em gỡ mang lại râu nó, dẫu vậy không ăn uống thua, vị râu cuốn chặt vào dây câu. Chỉ còn cách là lấy kéo cắt một đoạn râu nữa. Thằng lùn thấy ráng kêu om lên:

– Đồ oắt con! Chúng bay làm dơ bẩn nhuốc mặt bạn ta gắng à! Ở đằng kia, chúng cất cánh đã giảm râu tao, bây chừ chúng cất cánh lại giảm đoạn râu đẹp nhất của tao, làm cho tao không dám để anh em trông thấy phương diện nữa. Tao ước cho chúng bay yêu cầu chạy cho đến mòn gót giầy.

Rồi nó đi rước túi ngọc trai nhằm trong đám sậy và không nói thêm nửa lời, lẩn sau đó 1 hòn đá.

Cách đó ít lâu, mẹ sai hai đàn bà ra tỉnh tải kim chỉ và băng. Bé đường qua 1 bãi hoang rải rác bao gồm tảng đá to. Nhì cô nhỏ xíu thấy một bé chim khổng lồ liệng trên đầu mình hồi lâu, rồi xà xuống bên một tảng đá. Tức thì tất cả tiếng kêu oe óe thảm thiết. Hai cô chạy mang đến thì sợ quá bởi thấy nhỏ phượng hoàng vẫn quặp chặt đem thằng lùn nhưng mà hai cô vẫn nhẵn mặt. Chim định tha nó đi. Nhì cô bé xíu níu chặt mang thằng lùn, co kéo mãi khiến cho con chim đề nghị buông mồi ra. Nhưng khi hết sợ thì thằng lùn lại nhè mồm ra mắng nhì em:

– Đồ chúng bay vụng quá, đắn đo nhẹ tay hơn một chút. Kéo dạn dĩ quá tạo nên chiếc áo mỏng của bạn ta rách rưới tan tành như thế này à.

Rồi nó cắp túi ngọc của nó, len lách qua đá vào hang. Hai em đã quen với thói tệ bạc của nó rồi yêu cầu không để ý, xuất xứ ra tỉnh cài đặt bán.

Lúc trở về, nhị em lại qua bến bãi hoang, thì phát hiện thằng lùn sẽ đổ đa số viên ngọc ra một mảnh đất sạch, bởi vì nó ko ngờ tất cả người trải qua đó muộn thế. Dưới ánh nắng chiều hôm, ngọc lóng lánh muôn sắc. Nhị em đứng lại xem. Thằng lùn mắng:

– Chúng bay đứng đực ra đấy có tác dụng gì?

Mặt nó vốn bềnh bệch nay đỏ lên vày tức giận. Nó toan chửi rủa nữa thì bỗng gồm tiếng gầm ghè kinh hồn, rồi một con gấu đen ở rừng đi ra. Thằng lùn thất kinh chồm dậy, định trốn về hang, nhưng không kịp vì chưng gấu vẫn tới ngay bên. Nó sợ hãi quá van lạy gấu:

– Lạy ngài, xin ngài tha đến con, bé sẽ biếu toàn bộ châu báu của bé là đa số viên ngọc đẹp nhất kia. Xin ngài làm cho con sống, ngài ăn thịt kẻ nhỏ dại bé tí hon gò như nhỏ thật chẳng bõ dính mồm. Ngài xơi giết thịt hai bé ranh tê thì hơn: thịt bọn chúng mềm như thịt chim cút vậy.

Nhưng gấu lừng chừng nghe, tát đến thằng quái gian ác một chết choc tươi. Hai cô bé chạy trốn, tuy vậy gấu bảo:

– Bạch Tuyết, Hông Hoa ơi, chớ sợ, đợi anh đi cùng với.

Hai em nhận biết tiếng gấu bèn đứng lại. Lúc gấu mang lại gần nhị em thì bộ lông gấu chợt rơi xuống, gấu biến thành một chàng tuổi teen đẹp trai mang áo toàn vàng. Quý ông nói:

– Anh là hoàng tử. Thằng lùn kia sẽ lấy của cải của anh, rồi phù phép cho anh hóa ra gấu, phải lang thang trong rừng cho tới khi nó chết bắt đầu được giải thoát. Vậy là ác mang ác báo.

Bạch Tuyết mang Hoàng tử và Hồng Hoa lấy em hoàng tử. Rồi bốn người chia nhau của cải tích lũy được sống trong hang thằng lùn. Mẹ già sống lâu, yên ổn vui gần bé cái. Bà lấy hai cây hồng, trồng trước cửa ngõ sổ. Năm nào, nhì cây cũng ra hoa trắng, hoa đỏ hết sức đẹp.